Home / Câu chuyện ngành Y / Nữ y tá kể chuyện bệnh nhân “rối loạn cảm xúc”

Nữ y tá kể chuyện bệnh nhân “rối loạn cảm xúc”

25 năm làm việc trong ngành y, chị không nhớ nổi mình đã chăm sóc cho bao nhiêu bệnh nhân tai biến mạch máu não, chấn thương sọ não… chứng rối loạn cảm xúc, không hợp tác. Cười khóc vô thức của người bệnh luôn là nỗi ám ảnh trong lòng chị.

Những tình huống cười ra nước mắt
Bệnh nhân B. 59 tuổi, đến từ Hà Tĩnh đã nhập viện và chuyển đến Trung tâm phục hồi chức năng của bệnh viện Bạch Mai được 20 ngày trong tình trạng nằm liệt một chỗ, chân tay co quắp. Y tá Nguyễn Kim Liên được giao đảm nhận việc chăm sóc, phục hồi chức năng cho người bệnh. Chị Liên cho biết: “Đây là một ca khó, vì bệnh nhân đã tai biến mạch máu não lần 3, đại tiểu tiện đầu không tự chủ và thường xuyên trong trạng thái ‘rối loạn cảm xúc’, cười khóc bất thường…”.
Là một kỹ thuật viên, cũng là một y tá có kinh nghiệm nên những tình huống khó không làm chị Liên nản lòng. Vừa tập, vừa xoa bóp, động viên, thời gian đầu bệnh nhân còn “tè” tại chỗ khi đang tập vận động và chỉ riêng việc co, duỗi chân cũng mất nhiều ngày ông B. mới làm được. Phải mất hàng tuần lễ, bệnh nhân mới có thể tự xoay người và khi ngồi dậy phải nhờ sự trợ giúp khích lệ của kỹ thuật viên.
Qua giai đoạn khó khăn, bệnh nhân đã bắt đầu hợp tác, nhưng chưa mấy tích cực và chị Liên phải thật nhẹ nhàng động viên: “Bác cố lên để còn về quê nhé. Hôm nay bác cố lên chút nữa, bác vịn tay vào nào, đứng lên, cố lên, đứng thẳng người lên… thì mới tốt, không khóc nhé, ai lại khóc thế… chụp ảnh sẽ rất xấu…”. Mặc dù được sự khích lệ của kỹ thuật viên nhưng bệnh nhân B. vẫn vừa tập vừa khóc nức nở…
Chị Liên tâm sự: “Những tình huống dở khóc, dở cười của người bệnh khi đang tập vận động như thế xảy ra như cơm bữa, nếu người ngoài không biết, nhìn thấy sẽ tưởng là bác sĩ, y tá đối xử tệ với bệnh nhân… Thực tế, với những trường hợp như vậy, sự kiên trì, nhẫn nại của người kỹ thuật viên phải hơn mức bình thường….”.
Bất chợt phía giữa phòng tập, một bệnh nhân nam cười sặc sụa, không chịu hợp tác khi các y tá yêu cầu “tập đứng”. Theo chị Liên, trong tình huống đó, người bệnh dù lớn tuổi nhưng chẳng khác nào một đứa trẻ và việc dạy một người mất hết các chức năng vận động, để họ có thể ngồi, đứng, giữ thăng bằng và tự bước đi được thì kỹ thuật viên phải chuyên tâm, nỗ lực hết mình trong mỗi giờ làm việc.
Cảnh ngộ đau lòng
Sau phẫu thuật sọ não, không ít bệnh nhân bị những biến chứng liên quan đến vận động, ý thức và trung tâm phục hồi chức năng là nơi tiếp theo đón nhận họ. Bác sĩ, các kỹ thuật viên tiếp xúc và nỗ lực cùng với người bệnh ngay từ những ngày đầu tiên, tới tận nhiều tháng sau đó. Mỗi người bệnh một hoàn cảnh: người là công chức, người thì thanh niên vừa mới kết hôn, người đang nuôi mẹ già… bỗng tàn tật, đến xe lăn cũng không ngồi được.
Khi mới bị tai nạn hay tai biến mạch máu não, bao nhiêu tiền của gia đình đều dồn hết để cứu người bệnh, nhưng khi bệnh nhân thoát chết, họ sẽ phải tiếp tục sống thế nào trong tình trạng bị liệt…Có người mất hàng năm trời, nhưng cũng có người mất 5-7 năm mới phục hồi được và phục hồi rất chậm. Hệ lụy rất thê thảm, nhiều gia đình kiệt quệ vì không đủ điều kiện kinh tế chăm lo cho người bệnh.
Chị Liên chia sẻ: “Không ít lần có gia đình mời kỹ thuật viên về tận nhà để thực hiện việc phục hồi chức năng. Gia cảnh của họ thương lắm, một người bệnh nằm liệt tại nhà là 3-4 người phải thường xuyên túc trực, phục vụ… mệt mỏi và suy sụp cả về tinh thần lẫn vật chất. Nhà nào giàu thì cũng ‘liêu xiêu’, nhà nghèo thì khuynh gia bại sản, nhà cửa trống trơn chẳng còn thứ tài sản gì đáng tiền”.
Làm nghề suốt 25 năm, chị Liên có thể kể vanh vách tên từng bệnh nhân mà chị đã tham gia giúp họ hồi phục. Chị còn nhớ có bệnh nhân 50 tuổi công tác ở một cơ quan cấp cao, khi sự nghiệp đang “như diều gặp gió” thì ông bị tai biến mạch máu não, phải nghỉ hưu non để điều trị. Rồi chàng thanh niên dáng to khỏe, vạm vỡ, vốn là kỹ sư thủy lợi, lao động chủ lực nuôi cả gia đình, chỉ một tai nạn giao thông đã trở nên tàn phế đến nỗi “lá héo phải chăm sóc lá xanh”…
“Những câu chuyện đau lòng như thế đã, đang và vẫn xảy ra mỗi ngày, trong cuộc sống. Bản thân chúng tôi, những người trực tiếp đón nhận, chăm sóc và giúp đỡ hàng ngày đều phải nỗ lực với mong muốn bệnh nhân sẽ được phục hồi ở mức độ tốt nhất”, chị Liên nói.

Hương Trần (Xzone/TTTĐ)

Về Administrator

Check Also

Sự cố y khoa: Đã đến lúc bác sĩ cần được bảo vệ

Sự cố y khoa: Đã đến lúc bác sĩ cần được bảo vệ

PGS, TS Nguyễn Tiến Dũng cho rằng cần có một công ty bảo hiểm nhận ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *